Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi

0:00 / 0:00
0:00

BBK - Giữa thời bình, những người lính Nhà giàn DK1 vẫn thầm lặng hy sinh. Máu của các anh đã nhuộm thắm từng cơn sóng biển, vun đắp vững chãi thêm cột mốc chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc giữa biển khơi.

Ghi chép của Nông Vui

Trong hải trình của tàu Trường Sa 10 chở Đoàn công tác Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân ra thăm, chúc Tết các Nhà giàn DK1, trải qua hơn 48 tiếng vượt sóng, Đoàn đã đến cụm Ba Kè. Trên vùng biển DK1, việc đầu tiên chúng tôi làm là tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc.

Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi ảnh 1

Lễ tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc.

Trước tấm biển hiệu tưởng niệm, các thành viên trong Đoàn công tác bùi ngùi xúc động khi được nghe Thiếu tá Trịnh Văn Nghị, Chính trị viên phó Tiểu đoàn DK1, Vùng 2 Hải quân ôn lại những chiến công hào hùng của các anh- những người lính Nhà giàn DK1. “Chúng ta cảm phục sự hy sinh cao cả của cán bộ, chiến sĩ Nhà giàn DK1/3 cụm Phúc Tần, khi cơn bão số 10 có sức gió giật trên cấp 12 đổ bộ vào khu vực Nam Biển Đông, đêm 04, rạng sáng 05/12/1990. Dưới sự chỉ huy của Trung úy, Trạm trưởng Bùi Xuân Bổng và Thượng úy, Trạm phó Chính trị Trần Hữu Quảng, các anh đã ra sức chống chọi với bão tố. Song, đêm đen ập xuống, bão mỗi lúc một mạnh lên, Nhà giàn bị quật đổ cuốn trôi cả 8 cán bộ, chiến sĩ xuống biển. Và rồi 3 đồng chí đã anh dũng hy sinh, đó là: Thượng úy Trần Hữu Quảng, Trạm phó chính trị; Thượng úy chuyên nghiệp Trần Văn Là, quân y sĩ và chiến sĩ cơ điện Hồ Văn Hiền”.

Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi ảnh 2

Thắp nén hương thơm tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh vì Nhà giàn DK1, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

“Trong cận kề giữa sự sống và cái chết, Thượng úy Trần Hữu Quảng đã nhường chiếc phao cá nhân và miếng lương khô cuối cùng của mình cho người chiến sĩ yếu nhất, nhường sự sống cho đồng đội, để rồi thanh thản đi vào cõi vĩnh hằng”.

Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi ảnh 3

Cán bộ, chiến sĩ trong Đoàn công tác kính cẩn chào, tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ.

Chúng ta quên sao được tấm gương hy sinh anh dũng của Liệt sĩ - Chuẩn uý Lê Đức Hồng. Anh đã kiên trì bám trụ để giữ vững thông tin liên lạc, liên tục báo cáo chính xác diễn biến về Sở Chỉ huy Quân chủng khi Nhà giàn DK1/6 cụm Phúc Nguyên bị nghiêng, rung lắc dữ dội trước cơn bão số 8 năm 1998. Quên sao được tấm gương hy sinh Đại úy Vũ Quang Chương, Trạm trưởng với tinh thần còn người, còn nhà trạm, kiên quyết bám trụ bảo vệ nhà trạm, cùng Chuẩn úy Lê Đức Hồng liên tục báo cáo chính xác mọi diễn biến về Sở Chỉ huy; dự kiến những tình huống xấu nhất có thể xảy ra và tìm mọi biện pháp nhằm giảm thấp nhất thiệt hại về người và trang bị…

Vọng mãi tên anh, những liệt sĩ biển khơi ảnh 4

Vòng hoa “Đời đời nhớ ơn các Anh hùng liệt sĩ” được các cán bộ, chiến sĩ trang trọng hạ đặt tiếp xúc với mặt nước biển.

Vào thời điểm mà sức mạnh và sự tàn phá của cơn bão số 8 lên đến đỉnh điểm cũng là lúc nhà giàn DKI/6 bị đổ, cả 9 cán bộ, nhân viên nhà trạm bị hất tung xuống biển. Ngay sau đó, lực lượng tàu trực cấp cứu của Lữ đoàn 171 đã khẩn trương, tích cực tổ chức tìm kiếm, cấp cứu. Nhưng, Đại úy Vũ Quang Chương, Trạm trưởng; Chuẩn úy chuyên nghiệp Lê Đức Hồng, nhân viên ra đa và Chuẩn úy chuyên nghiệp Nguyễn Văn An, nhân viên cơ điện đã anh dũng hy sinh, mãi mãi ở lại trong lòng đại dương. Thi thể các anh đã hoá thân vào sóng…

Từng đợt sóng vỗ bên mạn tàu Trường Sa 10, gió biển hay khói hương đang làm mắt tôi cay!

“Ngỡ ngưng bom đạn chiến trường

Mà sao sinh tử vẫn thường xảy ra

Trong cơn hồng thủy phong ba

DK1- Bản hùng ca lưu đời...

Hương trầm quyện gió tỏa quanh

Vòng hoa đất mẹ dệt thành huân chương

Sống không mưu lợi tầm thường

Hồn thiêng thanh thản ở nơi vĩnh hằng...”

Dẫu biết vinh quang nào mà chẳng có mất mát hy sinh; hạnh phúc nào mà không phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt. Sự ra đi của các anh thật thanh thản mà rất đỗi vinh quang. Song, để lại phía sau là nỗi đau tột cùng của gia đình, đồng bào, đồng chí; để lại nỗi nhớ khôn nguôi của những người mẹ, người cha, người vợ; hằn trong ký ức thơ ngây của những đứa con hằng ngày đau đáu bên cánh cửa đợi trông, mong các anh về. Nỗi đau ấy, niềm thương nhớ ấy vẫn đeo đuổi ngày đêm không thể xóa nhòa…

Một cái chết để muôn ngàn lần sống. Tên của các anh vang vọng mãi giữa thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc, trong triệu triệu trái tim của người dân Việt Nam. Tự hào người chiến sĩ Hải quân, tự hào người chiến sĩ Nhà giàn DK1 luôn vững tay súng canh giữ biển trời của Tổ quốc./.

Xem thêm